[sly fa-flask] What's Hot?

Recent Trend

Hiển thị các bài đăng có nhãn Lifestyle. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Lifestyle. Hiển thị tất cả bài đăng

Nước càng nhạt lại càng trong suốt, người càng bình thản cuộc sống lại càng an nhiên.

0

Nước càng nhạt lại càng trong suốt, người càng bình thản cuộc sống lại càng an nhiên.


Nước càng nhạt lại càng trong suốt, người càng bình thản cuộc sống lại càng an nhiên. Rượu có vị nồng, trà có vị thơm nhưng đến một ngày bạn sẽ nhận ra chỉ nước nhạt mới là nước có thể dùng cả đời!
Con người sống trên đời, cơ hội chẳng ai giống ai, nhân duyên mỗi bên mỗi khác, thuận buồm xuôi gió cũng được, trầm bổng lên xuống cũng hay, ta vẫn bình thản như bao ngày thường, đều là vận mệnh của bản thân ta.

Những người đã từng đi ngang qua đời ta, những người mà ta vô tình chạm mặt, những người mà ta gặp để rồi biệt ly, thì hết thảy đều là duy nhất trong đời. Rơi vào tình huống nào, đều không nên chê trách thói đời, không buông bỏ ranh giới cuối cùng, cũng không cần đố kỵ oán hận người khác.

Không tham, dục niệm sẽ ít; không sân, lòng ta bình thản; không cầu, tâm thường biết đủ. Gặp được nhau hãy biết trân quý, đừng đợi đến lúc đánh mất rồi mới biết luyến tiếc một đời.

Xem nhẹ được và mất, bình thản trước phồn hoa

Trăm năm không ngắn, cũng không dài. Vinh nhục thị phi trong đời vốn chẳng phải là điều quan trọng lắm. Sống khờ khạo một chút, phóng khoáng một chút cũng đâu mất gì, phải không?

Ung dung, điềm đạm thì sống lâu. Hối hả, vội vàng thì thân tâm mỏi mệt, lòng sinh oán khí, tâm ý hóa thành tro, quả là một chuyện không ai muốn.

Thời nay, người người lao mình vào vòng xoáy kim tiền, tranh đấu chỉ vì chút lợi ích, nhọc thân tốn sức mong thu về được càng nhiều tiền của càng tốt rốt cuộc cũng chỉ là mong có một cuộc sống đủ đầy, hạnh phúc hơn.


Tuổi trẻ khí lực hăng hái, sôi nổi tráng kiện thì chỉ mong sao kiếm được nhiều tiền. Đến khi về già, tiền bạc rủng rỉnh lại chỉ ước sao có sức khỏe và thời gian thanh xuân. Con người cứ sống trong cái nghịch lý như vậy đó.
Người thanh thản thì lúc nào cũng nuôi dưỡng một tâm hồn bay bổng, tự tại, trái tim thỏa sức thổn thức với những niềm vui của cõi đời. Đồng thời, hãy quên đi tất cả vui buồn chốn trần gian, cõi tục. Hãy bước qua hết thảy mâu thuẫn, trái ngang. Hãy nhẹ nhàng xả bỏ hết thảy những niềm ân oán như phủi bụi trên bàn tay.

Và rồi bạn sẽ nhận ra cả một đời này không phải dành để oán hận một người không đáng, buồn đau những chuyện của ngày hôm qua. Hãy sống đơn giản, thanh thản, ông Trời sẽ có an bài tốt nhất.

Có thể buông bỏ mới có thể nắm giữ

Đời người có thể buông bỏ mới có thể nắm giữ, có xả mới có đắc, được hay mất trong lòng ta tự biết. Chỉ một câu nói giản đơn, nhưng đã bao hàm biết bao trí huệ và đạo lý xử thế trong đời.

Bởi vì, người rộng lượng mới hiểu được siêu thoát, người chân thành mới biết được hiến dâng, người hạnh phúc mới hiểu được buông bỏ, người trí huệ mới hiểu rõ được và mất.

Đời người, cùng lúc tìm kiếm được cũng là lúc luôn phải phó xuất; nếu có thể nhận thức được và mất một cách chính xác, con người sẽ hiểu rõ “được – mất” là song hành, cũng là lẽ tất nhiên. Do đó, mất đi cũng đừng quá đau khổ, chỉ cần tìm về bản thân mà làm chủ chính mình trong sự mất mát đó.

Hạnh phúc của đời người, một nửa nên tranh, một nửa nên thuận

“Tranh” không phải là tranh chấp với người khác, mà là với khổ đau. Không hạnh phúc nào có được dễ như trở bàn tay, mà phải cố gắng phấn đấu, nỗ lực hết mình, mới có thể từng bước từng bước đến gần hơn tới bến bờ hạnh phúc. “Thuận” không phải là gặp sao hay vậy, mà là biết dừng lại đúng lúc mà an vui sau này.

Bởi sự hạn chế của năng lực và điều kiện, rất nhiều người và sự việc chỉ có thể thích ứng trong một tình cảnh, tùy duyên mà dừng lại. Không tranh với người, vậy nên đời người ít tiếc nuối; lòng luôn thuận theo, bởi biết đủ nên thường an vui.

Nước càng nhạt thì càng trong suốt; người càng bình thản thì càng vui vẻ an nhiên

Tâm thiện thì gương mặt dịu hiền, tâm từ thì dáng vẻ nhu hòa. Nước càng nhạt thì càng trong suốt; con người càng bình thản thì càng vui vẻ, an nhiên. Bình thản, khiến con người ta giản đơn; giản đơn, khiến người ta vui vẻ.

Tâm thiện, tự nhiên xinh đẹp; tâm thẳng, tự nhiên chân thành; tâm từ, tự nhiên nhu hòa; tâm tịnh, tự nhiên trang nghiêm. Lẳng lặng mà cảm ngộ, phủi đi bụi trần của năm tháng, lấy một trái tim không vướng bụi trần mà trở về với nguồn gốc ban sơ, dùng một trái tim cảm ân đối đãi với hết thảy của cuộc đời.

Hiểu được từ bỏ sẽ đạt đến vẻ đẹp của sự trưởng thành. Nhìn rõ một người hà tất phải vạch trần; chán ghét một người hà tất phải trở mặt. Còn sống, thì sẽ luôn có người bạn thấy không vừa mắt, cũng như không phải tất cả mọi người đều thấy bạn thuận mắt.

Sự trưởng thành của người ta không phải ở tuổi tác, mà là hiểu rõ lẽ được-mất, biết được buông bỏ, học cách viên dung, hóa giải mâu thuẫn. Có những nỗi khổ tâm không nói hết được, không phải trong lòng vô cảm, mà là biết rằng dù nói hay không cũng đều như nhau. Những vết thương kia, không phải ta không để tâm, mà bởi ta đã biết cách chữa lành nó thế nào…

3 thứ nhất định phải có trong đời

Ở đời có thể không có nhà lầu xe hơi, bạc vàng một núi nhưng nhất định phải sở hữu mấy thứ này:


1. Một người tri kỷ
2. Một ấm trà ngon
3. Một sự thanh thản

Người tri kỷ khó tìm, cơ hồ vạn năm kết duyên cũng chỉ là để một kiếp được kề vai bên nhau. Người ta nói, kiếp trước có ngoái đầu nhìn nhau thì kiếp này mới có thể gặp gỡ. Ôi, người tri kỷ kết giao đạm bạc như nước mà cũng thanh tao như nước vậy!

Cuối cùng là sự thanh thản. Ngày tháng thoi đưa, đời người ngoảnh lại cũng chỉ thấy bộn bề bể dâu, bao nỗi nhọc nhằn, oan trái.

Thanh thản chính là thứ khó kiếm nhất trong đời. Người thanh thản thì tâm rộng mở. Tâm rộng mở thì cõi lòng tràn ngập độ lượng, dung chứa được cả đất trời, thản đãng, chẳng gợn bụi trần ai.

Người giàu chưa chắc đã thanh thản, kẻ thông minh không hẳn được hưởng phúc dài lâu. Ở đời, đôi khi hãy làm một kẻ ngốc chịu thiệt thòi.

Ngốc một chút có sao, chịu thiệt về mình một chút có sao? Miễn vẫn là ung dung, khoan khoái hưởng thái bình, miễn vẫn là giữ được cái gốc thiện lương, thì trăm năm này chính là chẳng phí hoài vậy.

Sưu tầm
0 nhận xét

Muốn trọn đời an yên suôn sẻ, hãy học cách sống như NƯỚC

0

Muốn trọn đời an yên suôn sẻ, hãy học cách sống như NƯỚC


Nước chảy cuối dòng thành thác nước, người đến cùng đường người hồi sinh. Sống như nước là cả một nghệ thuật không phải ai cũng đạt được.
Lão Tử nói: “Cái thiện cao nhất như nước. Nước thiện, lợi cho vạn vật mà không tranh, ở chỗ mọi người đều không thích, nên gần với Đạo. Tìm chỗ đứng như nước, thuận theo tự nhiên. Giữ tâm như vực sâu, tĩnh lặng sâu sắc.
Cư xử với người như nước, nhân từ hòa ái. Lời nói như nước, chân thành thủ tín. Xử lý chính sự trong sạch như nước, thịnh trị thái bình. Xử sự như nước, dung hợp phát huy hết thảy. Hành động như nước, tùy thời mà đầy hay cạn. Không tranh với ai, nên không ai oán trách”.
Làm người cũng như nước vậy, nước mềm mại, thuận theo vật mà biến đổi hình dáng. Ở trong biển nước có hình của biển, ở trong sông nước có hình của sông, ở trong chén nước có hình của chén, ở trong bình nước có hình của bình.
Cái thiện cao nhất như nước, theo cái thiện tự nhiên như nước chảy, đời người như nước, tùy duyên mà yên định.
Làm người như nước, có thể thích ứng bất cứ hoàn cảnh nào, cũng giống như nước, có thể bao dung vạn vật, bản thân lại vô cùng thuần tĩnh.
Học được cách sống như nước sẽ khiến bản thân luôn an vui, hạnh phúc

Không tranh giành

Lão Tử nói: “Thượng thiện nhược thủy, thủy thiện lợi vạn vật, phù duy bất tranh, cố vô vưu” (Nước là tốt nhất, nước đem lại lợi ích cho muôn vật mà lại không tranh giành).
Đặc tính của nước là tồn tại vì vạn vật, không tranh giành cao thấp, cũng không tự cho mình là hiểu biết, lại không khoe khoang bản thân. Bởi vì không tranh giành nên nó không có oán hận âu lo.


Vô ngã

Đại đạo rộng lớn như mặt nước không chỗ nào không chảy đến, vạn vật đều dựa vào nó mà tồn tại, sinh trưởng, tuy nhiên, nước lại không hề chối từ trách nhiệm, đem mình kính dâng cho tự nhiên mà không đòi hỏi bất cứ sự đền đáp nào.
Hạ mình ở chỗ thấp
Hạ mình ở chỗ thấp là có thể cùng một chỗ với quảng đại quần chúng, hấp thụ thêm nhiều dinh dưỡng để làm phong phú bản thân. Cổ nhân nói: “Thiện dụng nhân giả vi chi hạ”, tức là khéo dùng người thì cần hạ mình ở dưới người.

Mềm mại

Thiên hạ không có gì mềm mại bằng nước, mà cũng không có gì có sức công phá hơn được nước”,bởi vì mềm mỏng là thể hiện của sức mạnh sinh mệnh. Trong sách “Bão phác tử” phần ngoại thiên của tác giả Cát Hồng đã nói “Kim dĩ cương chiết, thủy dĩ nhu toàn”, có ý rằng kim loại vì cứng mà gãy, nước nhờ mềm mại mà vẹn toàn.



Vị tha

Nước được xưng là có lòng bao dung vĩ đại, bất luận là ân oán, đúng sai, vô luận là giọt nước ở sông lớn hay dòng suối nhỏ, đều có thể giống như Lâm Tắc Từ (tướng nhà Thanh) đã nói: “Hải nạp bách xuyên, hữu dung nãi đại, bích lập thiên nhận, vô dục tắc cương“ (ý nói biển lớn dung nạp trăm nghìn dòng sông, tấm lòng bao dung mới có thể trở nên vĩ đại, vách núi nghìn trượng sừng sững, không mang dục vọng thì có thể giữ mình cương trực).
Nó không cố chấp, không cao ngạo tự cao tự đại. Nước có thể lật thuyền mà cũng có thể nâng thuyền, nước có trăm điều thiện mà không một điều dối lừa, nước thật quá hữu dụng!
0 nhận xét

Để có trí tuệ như người Do Thái

0

Để có trí tuệ như người Do Thái


Người Do Thái luôn được gắn với phẩm chất về trí tuệ và chất xám. Họ thành công trong nhiều lĩnh vực, hơn 17% những nhà hoa học hàng đầu là người Do Thái trong khi dân tộc này chỉ chiếm 1% dân số loài người.
Có 1/3 triệu phú Mỹ và 20% giáo sư tại các trường đại học hàng đầu của Mỹ là người Do Thái. Không còn nghi ngờ gì  nữa, Do Thái có lẽ là dân tộc giàu có nhất trên thế giới nếu tính về tài năng. Những cái tên sau nói lên những thành công vĩ đại mà dân tộc nhỏ bé này đạt được: Albert Einstein, Sigmund Freud, Karl Marx, thậm chí chúa Jesus cũng là người Do Thái...
Tại sao một dân tộc thiểu số như người Do Thái lại thành công nhiều hơn, chiếm tỷ lệ nhiều hơn trong số 1% dân số giàu nhất thế giới? Chúng ta có thể học hỏi bài học gì từ dân tộc này?
Hãy thử tìm hiểu những kỹ năng và phương pháp độc đáo, cơ bản mà người Do Thái sử dụng để phát triển trí tuệ.
1. Nguyên tắc của trí tưởng tượng:
Đối với người Do Thái, sử dụng trí tưởng tượng là một việc mang tính bản năng. Đó là yêu cầu cơ bản và thiết yếu nhất trong việc phát triển trí tuệ. Thực tế chứng minh rằng trí tưởng tượng còn mạnh hơn cả thực tại. Nhà nước Israel là một sáng kiến không tưởng thành quả của trí tưởng tượng mạnh mẽ. Một đất nước cằn cỗi, không nước, không tài nguyên thiên nhiên nhưng bằng trí tưởng tượng họ đã tìm cách tồn tại và đã phát triển vượt bậc trên mọi lĩnh vực. Trong bất kỳ hoàn cảnh nào trí tưởng tượng có thể vượt qua thực tại tồi tệ nhất.
Ý tưởng cơ bản của người Do Thái là: Hãy đặt ra những mục tiêu phi thực tế đến không tưởng, và sau đó hãy suy nghĩ một cách thực tế về việc bạn có thể đạt được những điều đó bằng cách nào, bới vì không có gì là không thể cả.
Nguyên tắc của trí tưởng tượng mang ý nghĩa tiên tri - Nhận thức điều bất khả thi bằng những phương thức khả thi.
2. Khả năng thích ứng với hoàn cảnh, mức độ tiếp thu cái mới cao nhưng đừng bao giờ cảm thấy hài lòng, thỏa mãn hay đạt đến độ thoải mái:
Luôn thay đổi và tìm kiếm điều mới mẻ. Khi một người ở một nơi quá lâu sẽ tạo cho mình một hàng rào nhận thức. Anh ta không có đủ sự khích lệ bởi vì anh ta đã biết mọi thứ, chẳng còn gì mới mẻ nữa nên giác quan bị cùn đi. Khi thay đổi địa điểm mới, môi trường mới những tác nhân kích thích luôn thay đổi mài giũa giác quan, tăng cường khả năng tiếp thu và thúc đẩy sự sáng tạo tất cả những thứ này giúp ta đối mặt với hoàn cảnh mới. Ví dụ, khi ta quay trở về nhà sau khi đã ở nước ngoài một thời gian ta cảm thấy từng trải hơn, có thêm nhiều kinh nghiệm sống, thấy được những
điều mới mẻ, thông minh và khéo léo hơn.
3. Luôn học hỏi và không bao giờ được coi bất cứ điều gì là chuyện hiển nhiên:
Nguyên lý cơ bản của trí thông minh Do Thái là sự quan tâm cho học hành và giáo dục. Ai cũng có khao khát cơ bản là được hiểu biết nhưng không phải lúc nào cũng có điều kiện. Người Do Thái thì khác. Một người có thể sống mà không có vật chất nhưng không thể sống trong sự ngu dốt.
Trong suốt lịch sử, người Do Thái luôn sống ở những nơi tồi tàn. Một cậu bé có thể không có nổi một miếng thịt nhưng không thể không có sách vở. Bố mẹ cậu bé có thể chẳng kiếm được đồng nào khi làm giáo viên bán thời gian nhưng đổi lại, họ sẽ nhận được những điều quý giá hơn-sự kính trọng và danh dự. Đề cao việc học hành là một giá trị rất cao đối với người Do Thái. Tương lai của một đất nước dựa vào giáo dục. Người Do Thái sử dụng cái đầu, sau đó mới đến chân tay. Phát triển trí óc luôn đi trước phát triển thân thể.
Đạo Do Thái có một nguyên tắc là không bao giờ được coi bất cứ điều gì là chuyện đương nhiên. Luôn đặt câu hỏi và không phải mù quáng chấp nhận tất cả những điều được truyền đạt. Cần phải kiểm tra tất cả, nghiên cứu và đưa ra câu hỏi. Học tập không phải là học thuộc như vẹt những điều về quá khứ mà phải là lời mời gọi thảo luận về tương lai.
4. Tìm nguồn cảm hứng và nâng cấp sự sáng tạo:
Cảm hứng sinh ra sự tự tin. Nó đánh thức niềm tin và sức mạnh trong ta mà ta không hề nhận ra là mình có. Nó giúp ta phát huy tốt nhất khả năng của mình. Có thể nói cảm hứng chính là nút khởi động, nguồn năng lượng cho ta. Chính cảm hứng đó cũng là thứ giúp tăng tốc những khả năng của ta.
Vì vậy, hãy tìm cho ta một người truyền cảm hứng.
Kinh nghiệm là người thầy tốt nhất. Không ai khôn ngoan hơn một người rút ra được bài học từ những kinh nghiệm. Nếu luôn học hỏi từ thành công và thất bại của chính mình sẽ mất rất nhiều thời gian. Hãy học những bài học thành công của người khác. Đây là cách đẩy nhanh quá trình học hỏi. Nếu ta có thể học được cái mà người khác phải mất hành năm mới có được. Chỉ cần xây dựng lại những thành công của người khác mà không cần đầu tư thời gian như trước đó họ đã làm. Tất cả những gì ta cần làm là học hỏi những việc làm tương tự và thực hiện đúng theo cách đó. Trí tuệ là tài sản vĩ đại nhất của một con người và khả năng dành được tài sản này hoàn toàn nằm trong khả năng của ta, ở bất cứ nơi đâu và bất cứ từ người nào. Học hỏi bất cứ ai có thể có ích cho ta một điều cực kỳ đáng giá.
5. Luôn luôn ghi nhớ và không bao giờ lãng quên:
Chúng ta luôn nhớ những điều chúng ta thực sự cần nhớ. Người Do Thái là dân tộc duy nhất trên thế giới được ban cho một điều răn mà họ có trách nhiệm phải ghi nhớ trong Kinh Thánh của họ. Từ "nhớ" xuất hiện nhiều lần trong Kinh Thánh và động lực ghi nhớ là mệnh lệnh trực tiếp từ Chúa. Động cơ phát triển trí nhớ của người Do Thái là: Chúng ta (người Do Thái) có trách nhiệm dạy Kinh Thánh cho con cháu mình để chúng có thể biết được về những nguyên tắc và những câu chuyện về tổ tiên, để chúng đi đúng con đường mà tổ tiên và ta đã đi...và chúng không thể nói rằng mình không biết." Tương lai của người Do Thái có nền tảng là quá khứ, một quá khứ mà người Do Thái có nghĩa vụ truyền lại và tiếp tục.
Ghi nhớ mọi thứ là để sống còn. Cuộc sống dựa trên trí nhớ. Ghi nhớ và lưu trử thông tin trong đầu thay vì trên tờ giấy hoặc máy tính. Hãy trông cậy và tin tưởng vào trí nhớ. Hãy lấy động cơ là những điều bạn muốn ghi nhớ.
Trong học tập làm sao để ghi nhớ tốt: Bí quyết là ghi chép nên viết mực đen trên giấy trắng, viết những đoạn văn bản thành những cột thay vì thành hàng dài, nét chữ rõ ràng, rời nhau, không bị dính vào nhau giúp tăng khả năng tập trung, khả năng tiếp thu của bộ não. Trình bày thông tin theo từng khối có mối quan hệ với nhau.
Tiếp theo hãy tìm một người có cùng mối quan tâm (bạn học) và tranh luận về chủ đề cần biết. Ta thường ghi nhớ tốt hơn trong trạng thái bị kích thích. Cử động đu đưa của cơ thể cũng giúp khả năng tập trung chú ý và suy nghĩ của con người ở mức độ nhất định. Một điều lưu ý nữa là học trong trạng thái vui vẽ.Tạo động cơ tốt cho việc học tập. Ôn luyện thường xuyên.
Như vậy, từ ngàn xưa người Do Thái đã xem tri thức là loại vốn đặc biệt vì có thể sinh ra vốn và của cải, lại không bị cướp đoạt được. Do vậy, giáo dục đóng vai trò quyết định trong việc hình thành trí thông minh.
0 nhận xét

Để xa rời khổ đau và đạt được an lạc

0

Để xa rời khổ đau và đạt được an lạc


Con người là loài duy nhất trên trái đất có đời sống tâm linh, giúp chúng ta không bị lệ thuộc hoàn cảnh, mà ngược lại, chính chúng ta tạo cho hoàn cảnh ý nghĩa của nó và tự xác định cho mình cảm nghĩ về bản thân cũng như lề lối ứng xử trong tương lai. Một trong những khả năng khiến chúng ta trở thành một tạo vật đặc biệt, đó là khả năng thích ứng, biến đổi. Chỉ có loài người có khả năng biến đổi những liên tưởng của mình, để biến đau khổ thành niềm vui hoặc ngược lại.
Trong kinh Phật dạy, khổ đau và phiền não đều do từ mê muội mà tự chiêu cảm lấy. Ngày ngày chúng ta chỉ có vọng tưởng, đã vọng tưởng thì suy nghĩ, xem nghe, thấy biết tất cả hoàn thoàn đều sai lầm. Từ chổ thấy biết sai lầm, việc làm cũng mê lầm theo. Chúng ta nên biết tư tưởng, suy nghĩ chỉ đạo hành vi. Tư tưởng sai lầm nhất định hành động sẽ sai lầm, hành động sai lầm đương nhiên sẽ mang lại kết quả khổ đau. Để xa rời khổ đau nhất định phải giác ngộ, chân chính hiểu biết về cuộc sống.
Không phải chính thực tại thúc đẩy chúng ta mà là nhận thức của chúng ta về thực tại. Nhiều người
chỉ tìm cách tránh khổ đau và tìm thỏa mãn tức thời và vì thế tạo đau khổ lâu dài cho bản thân mình. Hãy lấy một ví dụ: Một người nào đó muốn quên đi thất bại của mình, quên buồn sầu của hoàn cảnh họ bằng cách sử dụng ma túy hoặc rượu bia quá mức như thế nhất thời họ chỉ thỏa mãn phút chốc, còn về lâu dài họ phải chịu đau khổ về thể chất, sức lực và tiền bạc. Phật dạy: Phàm những vật có hình tướng đều là hư vọng. Tất cả vận vật trong vũ trụ đều là hư ảo, không chân thật. Khoa học ngày nay phát triển đã chứng minh rõ ràng những gì Phật nói. Tất cả vạn vật đều do nhiều yếu tố phân tử, nguyên tử và điện tử kết hợp mà thành, vì vậy tất cả sự vật đều tạm bợ, huyễn tưởng, nó tồn tại rất ngắn, không thật, không tồn tại mãi mãi, chỉ như sương bay hay như điện chớp. Vạn vật biến chuyển không ngừng, liên tục đổi thay, trong sinh có diệt và trong diệt có sinh. Trong sự biến chuyển đó chúng ta không có gì có thể nắm giữ được, không có gì là ta hay của ta. Phải có nhận thức như thế mới buông xã được phiền não. Tất cả đều tùy duyên, tùy duyên thì được tự tại, không phiền não và đạt được hạnh phúc và an vui.



0 nhận xét

GIỮA HAI CHIỀU QUÊN NHỚ...

0

GIỮA HAI CHIỀU QUÊN NHỚ...


Chưa đủ nhớ để gọi là yêu
Chưa đủ quên để thành xa lạ
Anh ám ảnh em giữa hai chiều nghiệt ngã
Ngiêng bên này lại chống chếnh bên kia

Ngôi sao nào thổn thức giữa trời khuya
Dịu dàng quá lời thì thầm của gió
Ngủ ngoan thôi ngọn cỏ mềm bé nhỏ
Biết đâu chừng thiên sứ đứng vây quanh

Trái tim đa mang trở tình yêu chòng chành
Quên với nhớ lắc lư nhịp sóng
Anh là gì giữa bốn bề vang vọng
Em ngẹn lòng khi thốt gọi thành tên.
0 nhận xét

Bản ghi nhớ dạy con

0

Bản ghi nhớ dạy con

Con trai của ta: Ta viết "bản ghi nhớ" này dựa trên 3 nguyên tắc.

- Đời người phúc họa vô thường, chẳng ai có thể biết bản thân có thể sống được bao lâu, có một số việc nên nói sớm ra sẽ tốt hơn.
- Ta là cha của con, nếu ta không nói với con, sẽ chẳng có người nào khác nói với con.
- Những ghi chép trong bản ghi nhớ này, đều là những kinh nghiệm mà ta đã phải trải qua thất bại đau khổ mới có được. Nó có thể giúp con trưởng thành không cần phải mất quá nhiều thời gian để đi đường vòng.

Dưới đây là những điều mà sống trên đời, con phải nhớ cho thật kỹ:


1. Những người không tốt với con, đừng để ý quá nhiều đến người ta. Trong suốt cuộc đời con, không có ai có nghĩa vụ phải tốt với con, trừ ta và mẹ con. Với những người đối xử tốt với con, nhất định phải trân trọng, cảm ơn.

2. Không ai là không thể thay thế, không có thứ gì là bắt buộc phải có trong tay. Nhìn thấu điều này, sau này cho dù con có mất đi tất cả những thứ con yêu thích trên thế gian, con cũng sẽ hiểu rằng, chuyện đó chẳng có gì to tát!

3. Sinh mệnh rất ngắn ngủi. Hôm nay có thể con vẫn đang lãng phí sinh mệnh nhưng ngày mai, con có thể đã thấy thứ trân quý đó rời xa con.

Vì thế, càng sớm trân trọng sinh mệnh của mình, con sẽ được hưởng thụ những ngày tháng sống trên đời càng nhiều. So với kỳ vọng được sống lâu, sống thọ, thà rằng con hãy sớm hưởng thụ một cuộc sống thực sự trọn vẹn.

4. Tình yêu chỉ là một dạng cảm giác và cảm giác này, theo thời gian, tâm trạng sẽ thay đổi. Nếu người mà con cho là mình yêu nhất rời xa con, hãy nhẫn nại chờ đợi một chút, để trái tim dần dần lắng xuống, thời gian sẽ làm vơi nỗi đau trong lòng con.

Đừng quá vấn vương đến cái đẹp của ái tình, cũng đừng làm quá những đau khổ khi thất tình.
5. Mặc dù nhiều người không được học hành nhiều song vẫn thành công nhưng điều đó không có nghĩa là con không cần dụng công học hành mà cũng có thể thành công.

Những kiến thức con học được chính là thứ vũ khí mà con có. Con người có thể tay trắng lập nghiệp nhưng không thể không có vũ khí mà lập nghiệp, nhớ cho kỹ!

6. Ta đã mua xổ số trong suốt 26 năm nhưng đến giải 3 cũng chưa bao giờ trúng. Điều này chứng minh một điều rằng, con người muốn thành công, nhất định phải cần đến sự nỗ lực hết mình. Trên đời này không có gì là miễn phí.

7. Ta không yêu cầu con phải phụng dưỡng, nuôi ta nửa đời còn lại. Đồng nghĩa với việc đó, ta cũng không nuôi con nửa đời còn lại.



Khi con trưởng thành đến mức có thể tự lập, trách nhiệm của ta đã kết thúc. Từ nay về sau cho dù là con ngồi xe buýt hay ngồi trên xe Mercedes, ăn sơn hào hải vị hay cơm canh đạm bạc, con đều phải tự lo liệu.

8. Con có thể yêu cầu bản thân phải giữ chữ tín nhưng không thể yêu cầu người khác phải giữ chữ tín. Con có thể yêu cầu bản thân phải đối tốt với người khác nhưng con không thể kỳ vọng người ta tốt với con.

Con đối xử với người khác thế nào không có nghĩa là người ta sẽ đối xử lại với con như vậy. Nếu con không nhìn thấu điểm này, nó sẽ chỉ đem đến cho con những phiền não không cần thiết.

9. Người thân là duyên phận chỉ có 1 lần. Bất luận kiếp này ta và con được ở cạnh nhau bao lâu, con nhất định phải trân trọng thời khắc chúng ta bên nhau. Kiếp sau, cho dù chúng ta có yêu mến nhau hay không, chưa chắc chúng ta đã có thể gặp lại.


0 nhận xét

Không gì là không thể.

0

Không gì là không thể.


Danny Kaye từng cho rằng: "Cuộc sống là một khung vải rộng và bạn nên vẽ vào đó tất cả những sắc màu trong khả năng của mình" Quả thật, bạn chính là người họa sĩ quyết định nội dung cũng như sắc màu trong bức tranh cuộc sống của mình. Bức tranh đó trở nên như thế nào, tươi sáng hay u tối, là tùy thuộc vào chính bạn.

Bạn có thể xoay chuyển cuộc đời theo cách mà bạn mong muốn. Nếu ví cuộc đời bạn như một doanh nghiệp thì all "cổ phiếu" của "doanh nghiệp" ấy đều thuộc về bạn. Bạn chính là tổng giám đốc của doanh nghiệp ấy. Không gì có thể ngăn cản được bước tiến của bạn nếu khao khát thành công của bạn thật sự mạnh mẽ. Khó khăn hay thất bại chỉ là những trở ngại mà cuộc sống muốn thử thách ý chí và lòng kiên trì của bạn mà thôi. Do đó đừng để tâm đến những lời chỉ trích cay độc hay xét đoán chủ quan của những người xung quanh. Gia trị của bạn được đo bằng những hành động hữu ích mà bạn đã làm được cho chính mình, cho cuộc sống. Hôm nay là kết quả bạn được thực hiện theo kế hoạch của ngày hôm qua, và ngày mai sẽ bắt đầu từ ngày hôm nay. Sống hết mình cho hiện tại để không phải hối tiếc vì những gì bạn đã trải qua hoặc lãng phí. Với hi sinh, lòng kiên trì, quyết tâm nỗ lực không mệt mỏi và tính tự chủ của mình, nhất định bạn sẽ thành công.

Bạn là người làm chủ số phận của mình.
Không gì là không thể!
0 nhận xét

Lời yêu thương dành cho con gái

0

Lời yêu thương dành cho con gái

Khi mang thai và biết được con là con gái, bên cạnh niềm hạnh phúc vô bờ, mẹ thực sự thấy rất lo lắng. Mẹ tự hỏi bản thân mình, liệu rằng mẹ có thể nuôi nấng, chứng kiến con lớn lên khỏe mạnh hay không? Liệu sau này khi con bước vào tuổi dậy thì, tuổi trưởng thành, mẹ có cơ hội trông thấy con trở thành người phụ nữ hiểu biết, chín chắn hay không? Và thế là mẹ bắt đầu cuộc đời làm mẹ của mình. Hàng ngày, mẹ đều đọc sách, lắng nghe những lời khuyên hữu ích của các bậc làm cha, mẹ đi trước. Bởi vì mẹ sẽ rất vui nếu được làm chỗ dựa lớn nhất của con, là người bạn thân cho con gửi gắm tâm sự thầm kín. Mẹ muốn con hiểu rằng: mẹ yêu con!
Không nhiều, nhưng mẹ muốn con lắng nghe và chiêm nghiệm những điều mẹ sắp nói, bởi vì sau này nó là một hành trang giúp con bước vào cuộc sống. Hãy tin là mẹ luôn bên con.

1. Hào phóng với tất cả mọi người những gì con có, đặc biệt là tình yêu thương. Khi con cho đi chính là lúc con nhận lại còn nhiều hơn thế.

2. Hãy nhớ, không một ai có thể biết được hết tất cả mọi thứ trên đời. Thay vì chuyện gì con cũng nói “con biết rồi”, con hãy thành thật nói “con chưa biết”.

3. Mẹ rất vui nếu con coi trái đất này là nhà, và tất cả mọi người sống ở đây đều là máu mủ ruột già với con. Khi đó con sẽ thấy mình được yêu thương và cần yêu thương, vô điều kiện.

4. Con biết không, thước đo lòng tốt của con không phải tiền bạc hay bất cứ thứ gì khác mà chính là tình cảm mà con đã cho đi.

5. Hãy tin mẹ đi, trước khi đưa tay cứu người khác, hãy cứu chính mình. Sự hảo tâm là rất đáng quý nhưng “nếu con muốn giúp đỡ những người nghèo thì trước tiên con không được nghèo.”

6. Mẹ đã một mình trước khi ba con đến và bây giờ là cả con nữa. Khi không có ai bên cạnh, mẹ học được cách làm chủ trong mọi tình huống. Mẹ biết mình là ai và cần làm những gì. Vì vậy mà mẹ muốn con là một người phụ nữ độc thân độc lập trước khi con có gia đình.

7. Con thấy sao nếu mình chủ động bắt chuyện với một người không quen? Mẹ nghĩ điều đó hẳn là rất thú vị. Bởi nói chuyện với người lạ có thể giúp con giảm bớt những hoài nghi vào con người và cuộc đời. Hơn nữa, con sẽ nâng cao khả năng giao tiếp, cách ứng xử của mình trong các mối quan hệ xã hội.

8. Mẹ tự hào về con vì con luôn giành kết quả học tập cao nhất lớp. Nhưng mẹ hơi lo lắng khi con nghĩ rằng mình luôn là thứ nhất. Mẹ e con sẽ bị cảm giác thỏa mãn đánh lừa. Hãy luôn biết mình là ai, con yêu nhé!

9. Một trong 10 lời khuyên của tỉ phú người Mỹ Bill Gates là cuộc sống này vốn không công bằng. Thay vì phàn nàn và đổ tội cho hoàn cảnh của mình, con nên vượt qua khó khăn trước mắt bằng chính sự cố gắng, nổ lực của bản thân.

10. Con sẽ tiến bộ rất nhanh nếu biết nghiêm khắc với mình và bao dung với mọi người.
11. Mẹ biết, rồi con sẽ lớn lên, rồi con sẽ gặp một trong số rất nhiều những chàng trai và đem lòng yêu người đó. Nhưng có thể vì nhiều lí do mà các con không đến được với nhau, có thể con sẽ rất đau khi mối tình đầu tan vỡ. Mẹ hiểu chứ, bởi mẹ cũng từng yêu trước khi gặp và yêu ba con. Và mẹ nhận ra rằng, nếu kết hôn với mối tình đầu của mình, có lẽ mẹ sẽ không có cơ hội được trải qua cảm giác đau đớn khi đánh mất tình yêu, và mẹ sẽ không có đủ hiểu biết cũng như can đảm để đến với ba con và có một điều tuyệt vời nhất trong đời mẹ – là con.

12. Hồi học cấp 3, mẹ đã từng ghen tị với một vài người bạn vì sự thành công của họ. Nhưng mẹ kịp nhận ra rằng, điều quan trọng không phải là mình hơn hay kém người khác mà là mình có làm tốt việc của mình hay không.

Sau này trên đường đời, gặp khó khăn, thử thách. Mẹ mong con đủ vững tin để vượt qua, đủ tình yêu và đam mê để vững vàng bước tiếp. Và con ơi, nếu có một ngày chùn chân mệt mỏi, hãy quay trở về ngôi nhà thân yêu của con, cha mẹ luôn ở đây, dang rộng vòng tay này để yêu thương và giúp con tiếp thêm sức mạnh.
0 nhận xét

Viết cho con gái yêu

0

Viết cho con gái yêu

su-ri-con-gai-yeu
Sáu năm rồi mới viết được bài thơ
Tặng con gái đầu lòng yêu dấu
Con ở đây
Mà sao ba luôn nhớ
Từng ánh mắt, nụ cười của con.
Con sinh ra khi đất trời vào thu
Con đường nắng tràn đầy hoa cỏ mới
Con mở mắt trong vòng tay bà ngoại
Và trong chút thẫn thờ của ba.
Ba lặng đi, ba không dám bế con
Vì con gái của ba nhỏ quá
Đôi mắt con là một trời hoa lá
Tặng cho ba niềm hạnh phúc tuyệt vời.
su-ri-co-quan
"Đời thay đổi khi con người thay đổi" Ba cũng đã thay đổi vì con Ba bỏ đi những ước muốn riêng tư Và muốn xây cho con một cuộc đời êm ấm.
Ba không muốn những nỗi lo cuộc sống
Chạm vào từng sợi tóc của con
Ba muốn thay con "hứng" tất cả
Những ưu phiền, đau đớn, nghĩ suy...
Ba không sợ giữ lại những nỗi đau
Những thất bại của công danh và cuộc sống
Ba không sợ những điều trống rỗng
Nhưng sợ nhất nếu thiếu nụ cười của con.
Ba đã thay đổi rất nhiều vì con
Không ham muốn những nấc thang sự nghiệp
su-ri-duyen
Không ham muốn những buổi chiều nhậu nhẹt
Chỉ mong về hôn con gái của ba.
Ba yếu đuối trước nước mắt của con
Ba mất bình tĩnh mỗi khi con gái ốm
Ba như đứa trẻ khi con khoe điểm 9
Và ba là "ông già" khi đưa con gái đi chơi.
Cuộc sống càng ngày không như ước mơ
Bởi khó khăn cùng muôn điều không biết trước
Ba chẳng sợ những điều như vậy
Bởi phía trước là con gái của ba.

Con biết không, đường đời dài lắm
Chuyện buồn vui sẽ đến rồi đi
Có những điều không thể sẻ chia
Nhưng bên cạnh ba luôn là con gái
Con biết không, ba đã đôi lần thất bại
Tưởng nỗi đau xuyên thấu trong tim
Nhưng nhìn con và nghe con nói
Thất bại kia bỗng chốc nở hoa.
Ba của con chẳng có vinh hoa
Trong cuộc sống không bình thường, không yên ả
Vì lẽ đó mà ba thật nhỏ bé
Trước cuộc đời tham vọng, mưu mô.
Ba chỉ là một công chức mà thôi
Không lợi lộc, không ôtô, không biệt thự...
Ba chẳng có gì ngoài tình thương cháy bỏng
Dành trọn vẹn cho con gái của ba.
Có những lúc ba thấy mình "thất thế"
Trước sự lọc lõi của người đời hôm nay
Có những lúc bỗng thấy chua cay
Trước tình người ngày càng xuống dốc
Nhưng phía trước ba là con gái yêu thương
Với nụ cười tràn đầy mơ ước
Ánh mắt con là muôn vàn sức mạnh
Đưa ba đi hết con đường này.
me-con
Ba biết mình chẳng phải siêu nhân
Cũng không thể làm điều gì vĩ đại
Nhưng vì con ba sẵn sàng thay đổi
Và vì con ba sẽ cố gắng nhiều hơn.
Ba muốn dành cho con cuộc sống yên bình
Không lo lắng, không buồn phiền, không toan tính...
Ba muốn con giữ những nụ cười, ánh mắt
Đã cho ba sức mạnh và niềm tin.
Mãi sau này ba vẫn chỉ là ba
Là một người bình thường trong cuộc sống
Không quyền lực, không tiền tài, không danh vọng
Nhưng tất cả những gì ba có là của con.
Hãy giữ mãi nụ cười con gái nhé
Bởi đó là cuộc sống của ba
Ba thay đổi, chịu đựng, buồn vui...
Chỉ mong được nhìn con cười như thế.
Rồi sau này con gái sẽ lớn khôn
Sẽ yêu thương con của con như thế
Và có điều không bao giờ thay đổi Ba sẽ làm tất cả... vì con.
0 nhận xét

Mẹ!.........

0

Mẹ!.........



Người ta nói những người tắm giữa dòng suối mát ít khi nào để ý đến đầu nguồn. Những đứa con cũng vậy, sống trong tình cảm bao la của mẹ mà ít khi nào nhận ra được những gì chúng đã nhận được.

Một gánh hàng rong vất vả dưới cơn mưa chiều...Người ta chỉ nhận thấy mưa đẹp và lãng mạn cho những mối tình, mấy ai thấy được đó là những khó khăn, nhọc nhằn hằn lên đôi vai người đàn bà nhỏ vì miếng cơm manh áo lo cho con...

Đứa con xa nhà, tự do phiêu bạt, mải mê trên bàn chân rong ruổi có bao giờ biết đến một ánh mắt đang thầm lặng dõi nhìn theo phía sau lưng?

Những cử chỉ yêu thương, chăm sóc rất đỗi bình thường của mẹ phải chăng chỉ khi đến lúc vấp ngã trượt chân trên đường đời ta mới chợt nhận ra đó là niềm hạnh phúc? Khi ta cần và nhớ đến mẹ có phải là lúc ta cảm thấy cần được che chở, được ủi an?

Ngày mai là Vu Lan, ta nhớ gì và làm gì cho Mẹ? Một cành hồng cho bạn gái ngày 8-3, một lời nói yêu ngày 14-2 dường như dễ dàng hơn 1 cánh hoa và lời nói yêu thương ta dành cho Mẹ?

Đôi khi niềm vui và hạnh phúc của người khác được tạo nên từ chính cử chỉ yêu thương và lời nói của chính ta...

Đừng...
...đợi một ngày kia
Khi mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc
Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ?...(Mẹ-Đỗ Trung Quân)

Sẽ không là muộn màng và xấu hổ nếu ta biết nói với Mẹ mình rằng : Con yêu Mẹ, Mẹ của con!
0 nhận xét

Bên đời ta còn ai đó lạc loài...

0

Bên đời ta còn ai đó lạc loài...

Trong mọi người đều có một con quỷ đang say ngủ, người tốt là người sẽ không đánh thức con quỷ, trong bản thân anh ta hay trong người khác.
(Mary Renault)

Một người bạn lâu ngày đến nhà tôi, thấy để trong phòng đọc sách một bức tượng nhỏ có ba con khỉ bịt mắt, bịt tai, bịt miệng, cứ trầm ngâm nhìn mãi. Trước khi ra về, như không kìm lòng được, anh chỉ bức tượng và nói bâng quơ: “Sống vậy cũng hay nhỉ, không cần thấy những điều chướng mắt, không cần nghe những điều chướng tai, chẳng cần ý kiến ý cò chi cho mệt. Mình sống yên phận mình thôi”…
Tôi mỉm cười, với tay lấy bức tượng xuống cho anh xem và giải thích rằng đó là quà tặng của một người bạn Nhật, trong dịp ông ghé nhà tôi và nghỉ lại vài hôm. Tự tay đặt món quà lên kệ sách, ông kể rằng người Nhật có câu châm ngôn “Mi-zaru, kika-zaru, iwa-zaru” nghĩa là “không thấy, không nghe, không nói”. Vì từ “zaru” gần âm với “saru” nghĩa là con khỉ, nên người ta khắc hình ba con khỉ bịt tai, bịt mắt, bịt miệng với vẻ mặt ngộ nghĩnh để biểu thị cho triết lý này. Hình tượng đó được không ít người suy ra rằng hãy cứ sống an phận, mặc kệ những gì đang xảy ra xung quanh. Nhưng theo ông điều mà bức tượng muốn nhắc nhở chính là “đừng nhìn bậy, đừng nói bậy, đừng nghe bậy”… Và hình ảnh đó quen thuộc với rất nhiều nền văn hoá, chứ không chỉ ở Nhật Bản.
Nhưng điều tôi muốn kể không phải là về bức tượng đó, mà là về bạn tôi. Sau khi nghe tôi giải thích, anh đột nhiên ngồi xuống và tâm sự nhiều điều. Anh cần chia sẻ, cần một ý kiến, một lời động viên…Anh cần một người có thể lắng nghe anh bộc lộ sự tức giận và phẫn nộ. Nhưng tại sao mãi đến lúc đó anh mới nói? Thật ngạc nhiên khi tôi biết được, rằng anh đã nghĩ tôi đặt bức tượng ấy trên kệ sách hẳn có lý do. Như thể nó biểu thị cho một cách sống mà tôi muốn hướng tới, gạt bỏ mọi phiền nhiễu và chỉ tìm bình an cho riêng mình. Nếu đúng như vậy, anh đã ôm mối oán hận của mình ra về. Và có thể, với tính nóng nảy của mình, anh sẽ phải “đánh “ai đó” một trận cho hả giận”…
Tôi đã ngồi một mình rất lâu sau khi tiễn bạn ra cửa, và nhận ra một điều, đôi khi chúng ta chỉ cách nhau có một bức tượng nhỏ xíu, hay một câu nói bâng quơ.
Có những lúc ta nhìn cuộc sống đang diễn ra và cảm nhận nỗi sợ hãi lớn dần lên trong mình. Sợ hãi những gì ta không thể lường được, sợ hãi trước cái ác, những thủ đoạn mưu mô… Đôi khi ta thấy nó không chỉ ở xa xôi đâu đó trên mặt báo, mà gần mình đến nỗi có thể gây nên những thiệt hại, mất mát và tổn thương hiển hiện về thể xác hay tinh thần. Những lúc ấy, càng ở một mình chúng ta càng hoang mang. Chỉ khi tìm đến ai đó, trò chuyện, giãi bày, tâm sự, an ủi…chỉ khi ngồi bên nhau, chúng ta mới thấy mình đủ mạnh để tự vệ trước cái xấu.
Điều gì sẽ xảy ra nếu chúng ta không thể ngồi bên nhau?
Có một điều tôi rút ra được từ những cuốn truyện trinh thám, đó là nạn nhân thường là những người đơn độc, những người bị ngăn cách với người khác đôi khi bằng một bức tượng nhỏ xíu, hay một câu nói bâng quơ…Và vì thế, họ không thể chia sẻ những bí mật, những sai lầm, những nghi ngờ, sự giận dữ hay nỗi lo âu. Và trong cuộc đời thực cũng vậy, nạn nhân thường là những người đơn độc. Bởi vậy, đừng bao giờ trở thành một người đơn độc, hay để người khác trở thành đơn độc. Chúng ta có nguy cơ trở thành nạn nhân khi rời nhau ra, khi bị xé lẻ. Chúng ta đã đọc truyện bó đũa từ thời thơ bé, nhưng chúng ta cứ quên nó hoài. Là người tốt, không đủ. Là người lương thiện, không đủ. Để tự vệ trước cái ác chúng ta cần sức mạnh của số đông.
Thỉnh thoảng, chúng ta lại bật ngửa khi nhận ra rằng “người tưởng như thế đó mà lại làm ra chuyện thế này ư ?” Chúng ta bất ngờ khi một cô bạn vốn vui vẻ thân thiện ngày xưa bỗng một hôm ra tay xé áo đánh người như trong phim xã hội đen vậy. Chúng ta bất ngờ khi một người vốn hiền lành bỗng dưng có hành động bạo lực. Nhưng có thật người ta biến đổi bất ngờ đến vậy không?
Câu trả lời là không, chẳng có ai ngủ một đêm thức dậy bỗng hoá ra độc ác, hay ưa bạo lực, hay trở thành kẻ xấu. Luôn luôn có một quá trình. Luôn luôn có những biểu hiện trong quá trình đó dù rất nhỏ. Điều đáng buồn là dường như chúng ta luôn tặc lưỡi lướt qua những điều rất nhỏ. Và rồi, những điều tồi tệ diễn ra là bởi chúng ta đã bỏ qua những điều rất nhỏ đó. Những điều tốt nho nhỏ chúng ta đã không làm, như một cái mỉm cười, một lời thăm hỏi quan tâm, một sự giúp đỡ… Và những điều xấu nho nhỏ chúng ta đã làm, như một lời xúc xiểm bâng quơ, một ánh nhìn khinh rẻ tình cờ…Sẽ rất tai hại nếu chúng ta quên rằng một lời nói tử tế chân thành có thể xoa dịu và níu giữ con người với cái thiện, cũng như chỉ một lời rẻ rúng cũng có thể gây tổn thương sâu sắc và đánh thức con quỷ ngủ say…
Làm sao để loại trừ cái ác? Câu trả lời thường thấy là hãy tránh xa nó, và nếu bắt gặp thì trừng phạt nó thích đáng. Nhưng còn một cách nữa, đó là đừng để người khác có cơ hội trở thành người xấu. Đừng bỏ rơi, đừng ép uổng, đừng khinh khi. Đừng lừa gạt, đừng lợi dụng, đừng phản bội. Đừng gây tổn thương. Đừng dồn ai vào đường cùng…
Tôi không dám nói rằng cái thiện luôn mạnh hơn cái ác. Tôi không biết chắc. Đôi khi tôi nhìn thấy cái thiện bị đánh nốc ao trên sàn đấu trong cuộc chiến đơn độc. Nhưng tại sao chúng ta lại để nó trở thành cuộc chiến đơn độc? Tôi biết chúng ta đông hơn. Những người mong muốn điều tốt đẹp cho cuộc sống này, luôn luôn đông hơn. Vậy thì hãy làm cho chúng ta mạnh hơn. Hãy tìm đến nhau, bạn bè, người thân, đồng nghiệp, đồng hương, đồng loại…Hãy giúp đỡ và xin được giúp đỡ, hãy xiết chặt lại những mối dây liên hệ và đừng để ai thành kẻ lạc loài. Những kẻ lạc loài, thường dễ trở thành thủ phạm, hoặc trở thành nạn nhân.
Thế cho nên, giữa cuộc sống bộn bề đôi khi cũng cần nhìn lại, để tự hỏi lòng xem, phải chăng ngay bên cạnh đời ta vẫn còn có ai đó lạc loài?
0 nhận xét

Hãy nói yêu thôi đừng nói yêu mãi mãi

0

Hãy nói yêu thôi đừng nói yêu mãi mãi

hoa-hong-trang
Sáng nay, trong khi sắp xếp những chồng thư cũ, tôi tình cờ đọc lại một bài thơ ngắn của Jacques Prévert mà cô bạn cũ nắn nót chép tặng trên một tờ thư có in hoa rất đẹp…

Bài thơ vỏn vẹn năm câu được cô đặt vắt qua hai trang giấy một cách đầy ngụ ý.

Trang thứ nhất:

Tôi sung sướng và tự do
Như ánh sáng
Bởi hôm qua anh ấy nói với tôi rằng anh ấy yêu tôi

Hai câu cuối bị đẩy qua trang sau:

Anh ấy đã không nói thêm
rằng anh ấy sẽ yêu tôi mãi mãi…

Khi đọc bài thơ này cách nay hai mươi năm, tôi đã cảm nhận nó bằng một tâm hồn tươi trẻ. Bây giờ, cuộc sống giúp tôi nhìn có lẽ đã khác đi về bài thơ trên trang giấy đã ố vàng này.

Cô gái trong thơ nhạy cảm và tinh tế, vì đã không đợi đến khi người mình yêu quay lưng mới xót xa nhận ra rằng tự do “như ánh sáng” chỉ là một thứ tự do mong manh. Hạnh phúc “như ánh sáng” là một hạnh phúc có thể vụt tắt bất cứ lúc nào.

Nhưng giả sử chàng trai có nói thêm rằng “sẽ yêu mãi mãi”, hoặc có thề hứa trăm năm đi nữa… ai dám khẳng định trái tim chàng sẽ không đổi thay? Nếu từng đọc Ruồi Trâu, hẳn bạn còn nhớ đọan văn này: “Ràng buộc con người không phải là lời thề. Chỉ cần mình tự cảm thấy thiết tha với một điều nào đó, thế là đủ rồi.”

nam-tay


Ngoài sự “thiết tha tự nguyện” đó ra, chẳng có gì ràng buộc được trái tim con người, nên đừng tin chắc rằng ai đó sẽ mãi không đổi thay. Cũng không thể buộc ai đó không được đổi thay.

Trên đời không có thứ vũ khí hay quyền lực tuyệt đối nào có thể níu giữ trái tim một khi nó đã quyết tâm rẽ lối. Cho dù đó là nhan sắc, một tình yêu sâu đậm, những kỷ niệm sâu sắc đắm say. Càng không phải là sự yếu đuối, sự khéo léo sắc sảo hay vẻ thông minh dịu dàng, sự giàu có hay thương hại…Những thứ đó có thể níu kéo một thân xác, một trí óc…nhưng không thể níu kéo một trái tim.

Trái tim vốn là một tạo vật mong manh và thiếu kiên định. Vì vậy, hãy tin vào điều thiện, lòng tốt, vào nhân cách và năng lực…nhưng đừng tin vào sự bất biến của nhận thức và tình cảm nơi con người. Hãy tin là mình được yêu trong khoảnh khắc này, nhưng đừng chắc rằng mình sẽ được yêu mãi mãi. Nếu chịu chừa chỗ cho sự đổi thay, ta sẽ tránh được không ít tổn thương sâu sắc.

Tôi không cho niềm tin là món quà vô giá mà ta dành cho người khác. Bởi đôi khi, sự tin tưởng hoá ra là một việc rất… đơn phương và vô trách nhiệm. Nó có nghĩa bắt người kia vào rọ, không tính đến khả năng thay đổi của trái tim con người.

Tin tưởng là trút gánh nặng sang vai người khác, bất kể người ta có chịu nhận nó hay không. Việc nhận định hay quyết định vấn đề không còn dựa vào sự thận trọng, tỉnh táo, sáng suốt hay sự nhạy cảm, bao dung của ta mà hoàn toàn giao phó cho người khác.
Và nếu khi họ thay đổi, ta thường nhân danh sự tin tưởng tuyệt đối mà mình đã tự nguyện gửi gắm để cho phép mình cái quyền được ghép tội họ.
Nhưng, bất cứ ai cũng có thể có lúc đổi thay.
Sự thay đổi của người khác, nhất là ở người ta vô cùng yêu quý, chắc chắn khiến ta tổn thương. Nhưng hãy nhớ rằng người quân tử khi đã hết tình cảm thì thường tỏ ra lạnh nhạt. Như ẩn sĩ Urabe Kenkô trong tập Đồ Nhiên Thảo đã viết: “Khi người sáng chiều hết sức thân quen, không có gì ngăn cách bỗng một hôm lại làm mặt lạ và có cử chỉ khác thường, chắc hẳn sẽ có kẻ bảo: “Sao xưa thế kia mà bây giờ lại thế khác?” Theo ta, thái độ lạnh lùng đó chứng tỏ người ấy hết sức đàng hoàng và thành thật.”
Cuối cùng đó mới chính là cốt lõi của tình yêu, tình bạn và những mối quan hệ thân sơ khác. Sự thành thật, chứ không phải là lời hứa vĩnh viễn thủy chung. Bạn có thể yêu hay ghét. Thích hay không còn thích nữa. Chỉ cần thành thật, bạn sẽ luôn luôn thanh thản.

Tôi đọc lại lần nữa bài thơ ngắn ngủi trên tờ thư cũ, và cảm nhận một cách rõ rệt vẻ trách móc đắng cay dịu dàng rất đỗi con gái. Nhưng ít nhất cô gái trong bài thơ kia cũng biết rằng người yêu cô đã rất thành thật, khi không hứa một điều mà anh không tin chắc. Cô cũng biết trái tim con người là một tạo vật hoàn toàn tự do, và một khoảnh khắc đắm say hạnh phúc không hề là lời hứa hẹn vĩnh cửu.

Cô bạn yêu quý của tôi chắc cũng nhận ra điều đó, nên đã viết thêm một dòng chữ xinh xinh vào cuối trang thư, một dòng ngắn mà tôi không bao giờ quên được:


“Hãy nói yêu thôi, đừng nói yêu mãi mãi”
Bài viết này tôi đã đọc nhiều lần. Cô gái đó...


Tôi cũng đã yêu, đang yêu, tôi và anh yêu nhau hơn 1 năm rồi, nhưng chưa bao giờ tôi nghe anh thổn thức với tôi rằng anh yêu tôi cả, cũng chẳng nghe một lời thề thốt nào, nhưng tôi và anh vẫn cùng nhau đi qua giông tố cuộc đời. Đọc đi đọc lại bài viết, ngẫm đến mình, tôi nghĩ quan trọng chi một lời hứa ! Phải không bạn ? " Ràng buộc con người không phải là lời thề. Chỉ cần mình tự cảm thấy thiết tha với một điều nào đó, thế là đủ rồi. "
0 nhận xét