Recent Trend

Hiển thị các bài đăng có nhãn Music. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Music. Hiển thị tất cả bài đăng

Cứ ngồi lặng im thế, và khóc…

0

Cứ ngồi lặng im thế, và khóc…

Giữa những ngập tràn của bóng đêm 
giữa những yêu dấu đã vỡ vụn trong tay mình 
ta cứ ngồi lặng im thế, và khóc… 

Không thể nói với ai điều mà ta ngỡ là vĩnh viễn 
không thể nói với ai về thứ tình yêu mà ta đã từng thề chẳng bao giờ hối tiếc 
không thể nói với ai rằng trái tim ta thật ra chỉ còn mang hình hài của đất cát 
không thể nói với ai những gì sót lại trong cuộc đời ta có khi tệ hơn cả giọt nước mắt 
biết làm ấm lòng vào giây phút đớn đau… 

Ta cứ ngồi lặng im thế như chưa được một người hứa về ngồi khóc bên cạnh nhau 
cõng lên vai giùm những muộn phiền của đêm nào thức trắng 
tách ra nỗi đau nào hồn nhiên, nỗi đau nào trĩu nặng… 
rồi đặt lên chăn gối một viên đá ướp lạnh 
những giấc mơ thiếu vắng tiếng cười… 

Biết rằng sẽ nợ đôi bàn tay vào khoảnh khắc bất động với đôi vai 
bỏ mặc cho gương mặt người câm nín 
như pho tượng chỉ chờ được hồi sinh mà chờ mãi không đủ đầy được cảm xúc 
rồi tuyệt vọng hóa thân vào một kiếp khác 
để oán ghét chính bản thân mình! 

Những gì còn sót lại trong dáng ngồi ấy chỉ là đường nét của nỗi cô đơn 
vẽ bằng hơi thở dài ngơ ngác 
làm sao hiểu con người của ngày hôm nay thật ra đâu còn gì là đơn giản 
sống một quãng đời nhiều lo toan mà lo toan nào cũng dành cho người khác 
đã phải quên mất mình… 

Ta cứ ngồi lặng im thế rồi sợ hãi khi nghĩ đến giây phút đứng lên 
lúc trong lòng không còn gợn sóng 
ta cười nói hồn nhiên ngoài kia bằng một bộ mặt lạnh lùng nhất 
ta yêu thương theo cách của những người sinh ra không hề có tuyến nước mắt 
ta từ chối cuộc đời ta… 

Từ muôn trùng kí ức ta vẫn đủ mười ngón tay để chìa ra 
nhưng rồi biết đã như người đuối sức 
không thể nắm giữ dù chỉ là giản đơn như một sợi tóc 
phải chờ đợi đến khi trái tim rời bỏ từng phần tình yêu trên chiếc bóng 
ta mới dám nhận lại mơ ước bình thường… 

Được ngồi lặng im thế, và khóc… 
cho tất cả những yêu thương! 
0 nhận xét

Trang phục

0

Trang phục

"Quần áo vừa che đậy vừa bóc trần con người"



Trang phục không những nói lên tính cách mà còn cho biết vị trí xã hội của con người. Có thể nói, việc chăm sóc vẽ bề ngoài của một con người cũng giống như việc trang trí một của hiệu. Nếu được bày biện đẹp mắt, lôi cuốn thì cửa hiệu sẽ thu hút khách hàng. Ngược lại, nó sẽ trở nên ế ẩm nếu các gian hàng luôn trong tình trạng cũ kỹ, lộn xộn. Tương tự, vẽ bề ngoài của bạn có thể gây ấn tượng tốt với người đối diện nhưng cũng có thể khiến họ cảm thấy nghi ngại. Trang phục đóng vai trò như một lời hứa, một sự đảm bảo về những gì người khác có thể chờ đợi ở bạn.

Tuy nhiên hãy xem quần áo như là phương tiện chứ không phải mục đích. Hãy dùng nó để tạo phong cách riêng chứ không phải nhằm thể hiện đẳng cấp và sự sành điệu của mình. Người ăn mặc đẹp nhất là người mang quần áo và trang sức được lựa chọn cẩn thận và tạo nên một tổng thể hài hòa để không dị biệt hay trang trọng thái quá.

"Chiếc áo không làm nên thầy tu"- bộ quần áo bạn đang mặc không thể biến bạn thành một người khác. Tuy nhiên, hãy dành thời gian quan tâm đến vẽ bên ngoài bởi nó là ấn tượng đầu tiên về bạn đối với người xung quanh. Một hình ảnh tự tin và chuyên nghiệp chắc chắn giúp bạn gặt hái được nhiều thành công trong công việc cũng như trong cuộc sống.
Chìa khóa vàng chính là sự phù hợp.

0 nhận xét

Cần người mua dùm một viên kẹo

0

Cần người mua dùm một viên kẹo


Có những khoảnh khắc trong đời không ai ngờ trước được
và ta buông tay
là vĩnh viễn...

Chẳng phải chính cuộc đời đã kéo ta đến sát bờ vực
chẳng phải những hơi thở cũng bị lấy mất khi ta đang thoi thóp
chẳng phải thế gian đã quá chừng ác độc...
từ chối những tháng ngày ta cố sống tốt hơn?

Ta cần một bờ vai để biết nói lời cảm ơn
cần một người ngồi bên cạnh để nghe ta khóc
cần một người mua dùm viên kẹo ngậm cho vơi bớt những cay đắng
cần một người nắm tay và chỉ dùm ta một con đường khác
giữa bóng đêm...

Ta không hề muốn mất đi cảm giác ngửa mặt mình đón những giọt mưa đến hỏi thăm
mỗi sáng vùi mình trong chăn và thèm một tách choco nóng
những lần nhìn thấy những hạt mầm tách mình ra khó nhọc
nhớ những hoàng hôn ngoài kia
và ghét những ngày ẩm thấp
biết bao nhiêu...

Sẽ là hạnh phúc nếu ta có cơ hội để chọn lựa gạt bỏ hết khổ đau
ta sẽ chọn mặc quần jean và áo sơ-mi đi ra phố
ta sẽ chọn mỉm cười với tất cả những người đã yêu thương ta lẫn từ bỏ
ta sẽ chọn một quán cóc để ngồi với những người xa lạ
ta sẽ chọn đi bộ sau một ngày mệt lả
để thấy mình bớt lạc lõng với mọi người

Ta không chọn nơi sinh ra nên đã chọn cách kết thúc một cuộc đời
vào giây phút thấy thương mình như đứa trẻ
chỉ muốn được ai đó ôm vào lòng cho mình khỏi quị ngã
nhưng có những yêu thương cũng bắt ta phải trả giá
đến tận cùng...

Có những khoảnh khắc trong cuộc đời này ta phải chấp nhận mình là kẻ vô ơn!
0 nhận xét